Nh́n lại một số vấn đề của tờ Bách Khoa
Nguyễn Thụy Hinh
Sinh
hoạt báo chí những năm sau 1955 kể như được mùa. Không
kể
những tờ như Nguồn Sống Mới ra được 16 số, Đông Phương của Hồ Hữu
Tường, Đời Mới với Hoàng Trọng Miên, tờ Xây Dựng do Vơ Đức Diên và
nhất là tờ Sáng Dội miền Nam, chủ nhiệm cũng là Vơ Đức Diên. Hầu như
chẳng c̣n ai nhắc tới những tờ báo đó nữa. Như thể đó là những tờ báo lót đường
cho những tờ báo sau này.
V́
thế, sau này khi nói đến Văn Học miền Nam không thể không nhắc tới các tờ
Sáng Tạo với Mai Thảo ra đời năm 1956 rồi Bách Khoa với ông Huỳnh Văn
Lang, năm 1957. Tiếp theo đến Văn Hóa Ngày
Nay
với Nhất Linh, năm 1958. Sáng Tạo và Văn Hóa ngày
Nay
đều do những nhà văn chuyên nghiệp như Mai Thảo, Nhất Linh nắm vai chủ bút. Vậy
mà bằng cách nào, số phận hai tờ báo Sáng Tạo và Văn hóa Ngày Nay chẳng bao lâu
phải đóng cửa. Tờ Sáng Tạo chết non sau 31 tháng.Tờ Văn Hoá Ngày nay th́ chết
yểu sau ít số. Số đầu của tờ Văn Hóa Ngày Nay phát hành ngày 27 tháng 6 năm 1958
đă bán được 10 ngàn số. Người đọc đổ xô đi mua số ra mắt, như một ṭ ṃ. Nhưng
sau không thấy có ǵ mới lạ. Nghĩa là vẫn thế. Độc giả bỏ rơi Nhất Linh.
Cái
thất bại của Văn Hóa Ngày Nay của Nhất Linh là cái vẫn thế. Trong khi đó, tờ
Sáng Tạo ra mắt trong khí thế tưng bừng như một ngày hội. Với những lời tuyên bố
ồn ào ngút trời của một Mai Thảo. Một vận hội mới cho văn học miền Nam. Hứa hẹn
đổi mới, sáng tạo như tên của tờ báo. Một thứ Văn nghệ hôm nay. Vậy mà tại sao
Sáng Tạo chết yểu, khuất bóng để rồi Mai Thảo với Thanh Nam phải ra tờ Nghệ
Thuật. Nghệ Thuật cũng chẳng sống được bao lâu th́ cũng phải đ́nh bản.
Tại
sao Sáng Tạo với khí thế như thế mà phải chết yểu ? Đó là câu hỏi cần có câu
trả lời.
1.-
Sáng Tạo chết yểu. Bách Khoa tồn tại cho đến 1975
Cho
đến nay, chưa một tác giả nào t́m cách giải thích, cắt nghĩa lư do chết yểu của
Sáng Tạo. T́m hiểu được những lư do Sáng Tạo chết yểu sẽ gián tiếp hiểu được tại
sao Bách Khoa tồn tại cho đến 1975. Sáng Tạo có tiền v́ được tài trợ. Nhà văn
chuyên nghiệp tầm cỡ đứng đằng sau Mai Thảo có. Xu hướng sáng tác có tính hiện
đại, thời thượng khác hẳn so với các tạp chí có trước ở miền Nam. Khí thế có,
vậy mà Sáng Tạo sau hơn hai năm sau phải đ́nh bản? Đủ các yếu tố thuận lợi mà
tờ báo cũng đành chịu chung số phận chết yểu. Trong Những khuôn mặt văn nghệ
đă đi qua đời tôi, Tạ Tỵ viết như thế này:" Tờ Hiện Đại ra đời không nhằm
mục đích tranh đua với tờ Sáng Tạo, nhưng quả thực không hiểu v́ sao, tạp chí
Sáng Tạo càng ngày càng xuống độc giả. Tôi có nghe người nói thế này, người nói
thế khác và tại sao tờ Sáng Tạo lại xuống dốc, nhưng tôi không mấy để ư v́ nó
không trực tiếp dính líu đến đời sống của ḿnh" ( Trang 214).Thật rất tiếc,
Tạ Tỵ đă không lưu tâm để ư dùm cho một chút trả lời cho biết tại sao Sáng Tạo
chết th́ nay chúng ta đỡ khổ công t́m kiếm lư do.
Những
người cộng tác chính, từ ban đầu viết cũng rời rạc. Những người như Nguyễn Sỹ Tế(Ở
Hải ngọai, có xuất bản Tiểu luận Văn hóa và giáo dục)
Trần Thanh Hiệp chẳng viết ǵ nhiều. Lưa thưa quá, có tên tuổi mà không có bài
viết. Doăn Quốc Sỹ lo viết truyện dài và sau này viết cả cho Bách khoa ? Đă thế,
văn chương của Doăn Quốc Sỹ, từ h́nh thức đến nội dung chẳng có chỗ nào là
chung, là mới như Mai Thảo mong đợi. Các nhà họa như Duy Thanh, Tạ Tỵ, Thái Tuấn
đang mần
ṃ t́m ra đường lối phát huy nghệ thuật nên phần đóng góp bài vở hội họa cũng
không dễ. Riêng trường hợp Tạ Tỵ th́ đóng góp phần văn chương nhiều hơn hội họa.
Ông ôm đồm quá. Hết hội họa đến thi ca, truyện ngắn, truyện dài, hồi kư. Phải
chăng đó là dấu hiệu bất ổn chân tài ? Tạ Tỵ cũng thú nhận rằng viết cho Sáng
Tạo một cách tài tử chứ không thường xuyên. Và đă có bao nhiêu người viết tài tử
như thế trong Sáng Tạo? Thanh Tâm Tuyền so với Nguyên Sa, Quách Thoại th́ người
ta dễ chấp nhận Nguyên Sa và Quách Thoại. Rất tiếc Quách Thoại bị bệnh lao phổi,
chết rất trẻ trong bệnh hoạn và nghèo túng. Khoảng trống Quách Thoại để lại cho
Thanh Tâm Tuyền, tên thật là DZư Văn Tâm, một ḿnh chèo lái có được không? Cung
Trầm Tưởng chỉ sau loạt ra quân đầu tiên, nổi tiếng như cồn rồi th́ lặn lúc nào
không hay.(Sau
này ở
hải
ngọai thấy xuất hiện cuốn: Những dâu chân ngang. Hay lời viết hai tay
thơ
)
Đứng
ở góc nh́n của một độc giả trẻ tuổi thời đó, nh́n lại chính bản thân ḿnh khi
đọc Sáng Tạo thời ấy, tôi thấy cái lư do làm cho Sáng Tạo chết yểu chỉ v́ người
đọc thất vọng không t́m thấy cái Mới mà họ muốn t́m nơi Sáng Tạo. Nhiều bài viết
trong Sáng Tạo thời đó chỉ là những hoa từ, đoc đă bắt đầu chán, không mua báo
nữa và quay ra mua Bách Khoa. Sáng Tạo có thói quen nổ quá, bốc nhau nữa mà thực
sự họ không có đủ chân tài. Mai Thảo là bực thày bốc thơm. Mai Thảo, ngoài mấy
tập truyện đầu, những truyện sau chỉ là nhái cóp lại đến sói ṃn, buồn chán.Tôi
theo dơi bước đi trong chặng đường khai phá trong thơ Tự Do của Thanh Tâm Tuyền.
Tôi không thấy ǵ, không chia xẻ được. Cho đến bây giờ vẫn không chia xẻ được.
Đành bỏ phiếu không đọc.
Chắc
không phải chỉ có một lá phiếu không đọc. Chắc không chỉ ḿnh tôi nghĩ như thế.
Cứ
thế, nhiều người khác đă không đọc. Đến một lúc nào đó, tờ báo phải tự đ́nh bản.
Nguyên Sa khởi đầu làm thơ viết bài cho Sáng Tạo, nhưng v́ lư do ǵ ông tách ra
lập tờ Hiện Đại?
Mà tờ
Hiện Đại th́ nội dung khác nhau bao xa với Sáng Tạo? Vẫn những người viết
đó, vẫn cung cách làm văn học đó ? Phải chăng v́ mảnh đất Sáng Tạo quá chật. Có
Nguyên Sa mà c̣n có thêm Thanh Tâm Tuyền? Hay là Nguyên Sa chỉ thích ra khỏi
Sáng Tạo để tung hoành cho phỉ chí?
Nhưng
sẽ cắt nghĩa thế nào sau đó tiếp nối có thêm liên tiếp các tờ Văn Học, Văn ,
Thế kỷ 20 ra đời? Có cḥng chéo, dẫm chân lên nhau không? Có tự giết nhau
khổng? Hiện Đại và Thế Kỷ 20 đều chết yểu và chết âm thầm không kèn và không
trống. Có điều ǵ giống với hiện trạng văn học, báo chi hải ngoại bây giờ?
Phải
chăng, câu trả lời cuối cùng là do độc giả bỏ đi dần, v́ độc giả chán, độc giả
thất vọng?
Nhưng
vẫn c̣n một lối giải thích khác là Sáng Tạo qua Mai Thảo làm việc Văn học một
cách tùy tiện, thiếu một người quản lư, một người nội trợ trông nom đến tiền
bạc, độc giả dài hạn, kế toán sổ sách, nhà in. Về điểm này, tôi chẳng biết hỏi
ai để biết rơ sự thật ? Có một người có thể hỏi được là ông Mai Thảo th́ chẳng
may ông đă chết.Mà có hỏi vị tất ông đă muốn nói. Phải chăng, ngoài chủ nhiệm
cần một người như Thế Nguyên cho các tờ Hành Tŕnh, Đất Nước, Tŕnh
Bày.
Cần một Lê Ngộ Châu cho tờ Bách Khoa và một Trần Phong Giao cho tờ Văn của
Nguyễn Đ́nh Vượng. Thế Nguyên viết cũng chả thua ai. Trần Phong Giao cũng vậy.
Và như nhận xét của Tạ Tỵ:" Trần Phong Giao, một con người, ngoài văn tài,
c̣n cần mẫn, chăm chỉ và cẩn thận. Trong mấy năm anh làm thư kư ṭa soạn cho tạp
chí Văn, anh lo hết mọi công việc, từ việc giao dịch với anh em, nhờ viết bài,
sửa bản in, trông nom phần mỹ thuật và ấn loát, nghĩa là tờ báo có bao nhiêu
việc, anh làm hết" ( Trích dẫn Tạ Ty, như trên, trang 227).
Có
phải chính cái chỗ
anh
làm hết
là chỗ thiếu vắng của Mai Thảo trong ṭa sọan báo Sáng Tạo chăng ? Và cũng là
dấu hiệu suy tàn của Sáng Tạo một ngày nào đó?
Và để
chấm dứt phần này, xin đưa ra lời nhận xét quá cay nghiệt, khá lệch của Nguyễn
Hiến Lê mà may ra tôi chỉ đồng ư được một nửa:"Thời đó, có một nhóm nhà văn
trẻ ở Bắc di cư vào lập nhóm Sáng Tạo, muốn làm một cuộc cải cách, nhưng họ
không đủ kiến thức, tài năng: chỉ hô hào chống Cộng, điểm này không có ǵ mới cả
mà cũng không sâu sắc, v́ họ ít đọc sách báo ngoại quốc, và đả đảo lối viết của
nhóm Tự Lực trước kia, mà người cầm đầu Sáng Tạo
Mai Thảo lại có bút pháp cầu kỳ làm duyên, làm dáng" không hợp thời chút nào,
chính bọn họ cũng không theo . Rốt cuộc chẳng được tiếng vang nào cả"
( Trích Hồi kư Nguyễn Hiến Lê, trang 548, nxb Văn Học, 2006)
Riêng Bách Khoa do ông Huỳnh Văn Lang, sáng lập, chủ nhiệm kiêm chủ bút. Âm thầm
hơn, kín tiếng hơn, cứ đường ta ta đi.
Góp gió từ muôn phương rồi trải ra tứ phía. Ông họ Huỳnh đảm nhiệm ba công việc
một lúc. Mặc dù ông chỉ là một chuyên viên ngân hàng, không phải nhà văn, nhà
báo, cũng chẳng phải nhà nghiên cứu.
Vậy mà tờ Bách khoa của ông Huỳnh Văn lang được coi như sống lâu dài nhất từ
1957 đến 1975.
Đă hẳn phải nh́n nhận trong suốt mấy chục năm đó, có nhiều giai đoạn cũng như có
nhiều thăng trầm cũng như thay đổi. Không thể đơn giản tóm gọp vào một người nào
được. Điều ǵ đă làm cho tờ báo này sống lâu như thế? Bất kể bên cạnh có nhiều
tờ báo văn học khác ra đời. Bất kể những xáo trộn chính trị, cuộc chiến leo
thang và kinh thế khủng hoảng?
2.-Bách Khoa thời ông Huỳnh Văn Lang (1957-1963)
Dựa
trên cuốn: Nhân chứng một chế độ, của ông Huỳnh Văn Lang và bài phỏng vấn
của bà Tà Cúc trên báo Khởi Hành mà ông gửi cho tôi cũng như những cuộc
điện đàm giữa tôi và ông, xin tŕnh bày một số điểm về tờ Bách Khoa.
Các
ông Lê Thành Cường, Đỗ Trọng Chu và Huỳnh Văn Lang là những người sáng lập các
trường Bách Khoa B́nh Dân. Từ chỗ đó, họ có ư ra một tờ báo lấy tên Bách Khoa.
Thế là sau gần hai năm dự định, Bách Khoa ra đời với 30 người chung nhau đóng
góp, mỗi người 1000 đồng để ra tờ Bách Khoa. Có một vị không được nhắc đến tên,
nhất định chỉ đóng góp 500 thôi.
Ổ tờ
b́a sau của tờ báo, trong suốt cả một năm trời, gồm 26 số báo, tôi đều đọc được
tên 30 vị phần lớn là giới chuyên viên, không phải người viết báo. Tên cứ để đó,
tiền đă đóng góp mà chẳng viết lách ǵ cả.
Tên
họ lần lượt là quư ông Lê Đ́nh Chân, Tăng Văn Chỉ, Đỗ Trọng Chu, Lê Thành Cuờng,
Trần Lưu Dy, Lê Phát Đạt, Nguyễn Văn Đạt, Nguyễn Lê Giang, Phạm Ngọc Thuần Giao,
Nguyễn Hữu Hạnh, Lê Văn Hoàng, Nguyễn Văn Khải, Phạm Duy Lân, Nguyễn Quang Lệ,
Trần Long, Bùi Bá Lư, Dương Chí Sanh, Nguyễn Huy Thanh, Bùi Kiến Thành, Hoàng
Khắc Thành, Phạm Ngọc Thảo, Bùi Văn Thịnh, Vũ Ngọc Tiến, Vơ Thu Tịnh, Nguyễn Tấn
Trung, Phạm Kim Tương, Hoàng Minh Tuy, Bùi Công Văn.
Theo
lời ông Huỳnh Văn Lang, hết một phần ba là chuyên viên ngân hàng, làm dưới quyền
của ông Huỳnh Văn Lang. Rất ít người trong số 30 người có khả năng viết lách.
Hầu như không có ai là nhà văn. Đặc biệt ông Lê thành Cường là một trong ba
người khởi xướng hỗ trộ tờ Bách Khoa th́ không nằm trong số 30 người.
Cộng
lại số lượt các tác giả viết bài cho 24 số báo đầu tiên, năm 1957 cho thấy có
Hoàng Minh Tuynh 18 bài, Phạm Ngọc Thảo 14 bài, Huỳnh Văn Lang 14 bài, Nguyễn
Hiến Lê 10 bài, Đặng Văn Nhâm 8 bài, Vơ Phiến 7 bài, Bs Nguyễn Văn Ba, 6 bài,
Nguyễn Hữu Ngư, tức Nguiễn Ngu Í 6 bài, Mặc Thu 5 bài, B́nh Nguyên Lộc 5 bài,
Vi Huyền Đắc, dịch 4 bài, Yă Hạc dịch 4 bài. Đấy là những con số mà ông Huỳnh
Văn Lang viết ra. Nhưng tôi thấy là c̣n nhiều người viết nữa chưa được nêu tên
trong năm đầu tiên như Hào Nguyên Nguyễn Ḥa, Lam Việt, Thuần Phong, Lê Văn,
Minh Đức, Nguyễn Văn Mầu, cô Thoại Nguyên, Đông Xuyên, Vũ Kư, Huỳnh Đức Quang,
Nguyễn Quư Bảo, Nguyễn Đồng, Thanh B́nh, Vũ Tam Tư, Vũ Thừa Chi, Trần Văn Khê,
Phan Văn Trí, Phan Lạc Tuyên, Á Nam Trần Tuấn Khải, Nguyễn Sung, Hoàng Thái Linh
(Nguyễn Văn Trung), Hư Chu, Cô Liêu, Văn Quang, Minh Anh, Triệu đường, Tạ Kư,
Vương Hoà Đức, Trần Hà, Mai Lâm, Phạm Duy Lâm, Phan Khoang, Nguyễn Anh Linh,
Phùng Bá Khanh, Huệ Châu, Phan Mai, Hồng Hy, Phạm Tường Trinh, Nguyễn Xuân Lan,
Phạm Hoàng Hộ, Bùi Giáng, Lm Tuyên Uư Nguyễn Huy Lịch, Tuyết Nga, KC Thanh
Trung, Cẩm Vân, Thiên Giang...
Bách
Khoa đă tự túc về tài chánh
Ngoài
tờ Cách Mạng Quốc Gia, một thứ báo nhà nước ít người đọc, ông Ngô Đ́nh Nhu, qua
ông Trần Kim Tuyến đă tài trợ tiền bạc cho cánh miền Bắc ra các tờ Tự Do
và tờ Sáng Tạo. Phía miền Nam th́ giao cho ông Huỳnh Văn Lang và đám cựu
kháng chiến. Chỉ có một điều là cánh miền Nam, do ông Huỳnh Văn Lang lập ra tờ
Bách Khoa đă không nhận tiền trợ cấp của chính phủ.
Tờ
báo Bách Khoa trong những năm đầu chắc chắn cầm cự và sống c̣n được là nhờ ông
Huỳnh Văn Lang và đám bạn bè của ông
cũng
như
295.000 đồng của hội viên đóng góp lúc đầu.Từ đó ông đă mua nhà in Văn Hoá, số
412-414, đường Trần Hưng Đạo, mua căn nhà 160 đường Phan Đ́nh Phùng, sau là ṭa
soạn đồng thời là chỗ ở của ông Tổng thư kư Lê Ngộ Châu.Tôi cũng nhận thấy khá
nhiều những quảng cáo đăng tải trên Bách Khoa có ư giúp đỡ, tài trợ gián tiếp
của các nhà băng như: Banque Franco- Chinoise, Air Laos, Cigarettes Mélia, hăng
rượu B́nh Tây, Bank of China, hăng Đồng hồ Vina, Pháp Á ngân hàng, The Chartered
Bank, Phân Thần nông, Hăng giày Bata, Công ty Bảo hiểm Pháp Á, Việt Nam Bảo hiểm
Phật
Bà.
Cái
hay của Bách Khoa là lúc đầu do tư nhân tài trợ và có thể từ sau 1963 th́ tự
túc được về tài chánh. Cho nên cần đánh tan một vài dư luận thiếu cơ sở về sự
tài trợ này.
Chẳng
hạn việc suy đoán của anh Đặng Tiến cho rằng: "bà Khánh Trang, bí thư của bà
Nhu hậu thuẫn ít nhiều." Ít nhiều là bao nhiêu? Không biết? Có lẽ việc suy
đoán này chỉ là suy ra từ mối liên hệ giữa bá Khánh Trang với ông Hoàng Minh
Tuynh. Chuyện bà Khánh Trang dùng tiền của bà Nhu để tài trợ Bách Khoa hoàn toàn
không có thật. Hơn nữa bà Khánh Trang chỉ thực sự sống chung với ông Hoàng Minh
Tuynh sau khi bà đi du học Mỹ về năm 1959, trong khi tờ báo đă có mặt từ đầu năm
1957. Mà đến năm 1959 th́ vai tṛ của ông Hoàng Minh Tuynh đối với tờ báo BK đă
mờ nhạt rồi? V́ thế năm 1960, ông ra tờ báo Mai mà một nửa số tác giả cộng tác
là từ bên Bách Khoa. Ra được 41 số th́ tự đ́nh bản. Việc anh Đặng Tiến c̣n suy
đoán thêm có sự hỗ trơ cho Bách Khoa do một số công chức cao cấp như ông Đoàn
Thêm, Phan Văn Tạo, Trần Thúc Linh cũng chỉ là suy đoán. Các công chức cao cấp
chính quyền thời đó có tiếng mà không có miếng như các ông Đoàn Thêm, Phan Văn
Tạo lấy ǵ mà tài trợ ? Trần Thúc Linh là thẩm phán, thích hoạt động chính trị
viết các tập phổ thông luật pháp và nếu có giúp ǵ cho Bách Khoa cũng là do
thiện ư cá nhân mà thôi. Mặc dầu sau này họ đều cộng tác đều với Bách Khoa. Phan
Văn Tạo nổi tiếng với truyện ngắn Cái bong bóng lợn. Ai th́ tôi không
biết, riêng ông Đoàn Thêm là một công chức thanh liêm, làm việc bên cạnh ông
Diệm th́ phải liêm chính thôi, từng sinh sống ở Montréal mới qua đời, làm ǵ có
tiền để cấp cho Bách Khoa? Nói như thế, không sợ gia đ́nh ông Đoàn Thêm ở
Montréal, Canada lên tiếng về sư đặt điều này? Với mục đích ǵ ? Xin nói thêm về
ông Đoàn Thêm. Ông là con cụ Đoàn Triển, một gia đ́nh danh tiếng đất Bắc. Một
con người tự trọng, khắc khổ, siêng năng, liêm khiết viết rất đều đặn cho Bách
Khoa về hội họa, văn học, cả Mỹ học nữa. Nhưng quan trọng nhất và được nhiều
người biết và trân trọng là những tập biên niên sử của ông. Theo tôi th́ không
ai viết môt cách trung thực và công bằng về ông Diệm bằng ông Đoàn Thêm. Tính
trung thực và ngay thẳng là điểm mạnh nhất trong các bài viết của ông mà không
có bất cứ ai viết sử thời ông Diệm sánh bằng. Phần tôi, muốn viết ǵ về những
giai đoạn chính trị thời kỳ ấy, tôi chỉ chịu khó lật sách của ông như một người
học tṛ ham học là đủ.
Riêng
ông Huỳnh Văn Lang xác nhận thêm một lần nữa là: "Phần tôi, đỡ gạt được bao
nhiêu th́ tôi cố, v́ cho rằng độc lập của một tờ báo là bảo đảm tự do tư tưởng
mà tự do tư tưởng là giá trị vô giá của một chế độ dân chủ. (Trích trang
426-427, Nhân chứng một chế độ, Tập 1, Huỳnh Văn Lang).
Trong
những năm đầu, số lượng nhà văn cộng tác c̣n giới hạn lắm. Vỏn vẹn có ba người
viết chính chia nhau ba lănh vực. Huỳnh Văn Lang chuyên viết về kinh tế, hối
đoái. Chẳng hạn như các bài: Hợp tác xă tiêu thụ. Một ít nhận xét về phong trào
Hợp Tác xă ở Việt Nam. Kế Hoạch Kinh tế. Hoàng Minh Tuynh viết về xă hội, chính
trị, nhất là tôn giáo như các bài: Chế độ dân chủ cổ điển: Hiệp Chủng Quốc Mỹ
Châu. Trách nhiệm người công giáo đối với Ḥa B́nh, Thư chung của Đức Hồng Y
Saĺège, năm 1955. Giáo Hội với đà tiến triển của thế giới hiện nay. Phạm Ngọc
Thảo viết về quân sự như: Một số ư kiến cho binh sĩ thêm: Gan dạ tại mặt trận.
Đánh giặc mà không giết người. Lực lượng quân sự cơ động và lực lượng quânn sự
địa phương.
Đặc
biệt, Phạm Ngọc Thảo có viết một bài rất ngắn. Vừa đúng một trang.Viết ngoài
thông lệ. Nhưng gói ghém nhiều điều, ám chỉ nhiều thứ. Như một người có ḷng với
đất nước ḿnh. Và tôi đặc biệt để ư, ông không bao giờ đề cập đến miền Nam, mà
luôn luôn nói chung là nước Việt Nam. Bạn đọc bây giờ muốn hiểu sao th́ tùy.
Phần tôi, không hiểu được dụng ư của ông. Ông có thiên về bên kia không?
Bài
có nhan đề: Tết nội hóa, tết Độc lập.
Nội
dung luân lư và giáo dục trong giai đoạn đầu của tờ Bách Khoa
Trong
những năm đầu, tờ báo có mục đích giáo dục, giảng dạy luân lư, tôn giáo khá là
rơ.
Điều
thứ nhất, cứ có một chỗ trống nào là ṭa sọan nhét cho bằng được các câu châm
ngôn, các tư tưởng của người xưa, các tư tưởng khuyết danh, trích dẫn Cổ Học
Tinh Hoa. Có thể v́ càc câu châm ngôn đó ngắn gọn, đọc là dễ thấm, dễ bị nhiễm
và dễ chấp nhận. Thật ra cũng là một điều tốt. V́ điều tốt, điều thiện đôi khi
cần được nhắc đi, nhắc lại nhiều lần. Có số báo Bách Khoa có lời rao rơ rệt như
sau:" Danh ngôn, danh lư trong số này quy về ư chính: Đau khổ, ưu hoạn" .
Điều
thứ hai, tính cách giáo dục dàn trải trên toàn diện một số bài viết đủ loại: Từ
tư tưởng chính trị, xă hội, tôn giáo, lịch sử đến văn chương thơ phú. Các bài
viết ấy có mục đích truyền đạt giúp mở mang thêm kiến thức, kiến văn cho rộng
răi. Đó cùng là một sắc thái đặc biệt của các tạp chí, các tập san của Việt Nam
kể từ thời kỳ Nam Kỳ địa phận, Lục tỉnh Tân Văn, Đông Dương tạp chí, Nam Phong
tạp chí vv..
V́
nhằm mục đích gíao dục như thế, các số Bách khoa lúc đầu đọc rất là khô khan và
dễ chán. Số độc giả chưa tới con số ngàn. Báo dùng để bán cho các cơ quan chính
quyền là chính.
Có lẽ
hiểu được điều đó nên sau này những bài về tôn giáo của ông Hoàng Minh Tuynh mỗi
ngày mỗi ít đi. Sau này, ông Hoàng Minh Tuynh lập ra tờ báo riêng, tờ Mai, báo
tuần, dành nhiều chỗ cho giới trẻ. Nhưng cũng gặp thất bại.
Trong
số những kẻ rao truyền đạo lư thành công nhất trong giới trẻ thời đó, phải nói
đến Nguyễn Hiến Lê. Ông rao truyền đạo đức, luân lư không phải dạy đời mà
nêu ra các gương danh nhân nên dễ thuyết phục. Bài viết đầu tiên của Nguyễn Hiến
Lê là bài:" Heinrich Scheliemann: Một người trong non 40 năm chỉ ước ao được đào
đất.
Cho
nên, nói về Nguyễn Hiến Lê, phải nói ông là thày dạy của nhiều thế hệ thanh
niên, thiếu nữ miền Nam. Nhờ ông mà nhiều thanh niên đă nên người, đă t́m được
hướng đi có ư nghĩa cho đời sống.
Nếu hỏi ai là người viết nhiều nhất trên Bách Khoa ? Có lẽ không ai viết nhiều
hơn Nguyễn Hiến Lê .
Bách Khoa cộng cả thảy có 426 số th́ trong đó có 242 số có bài của Nguyễn Hiến
Lê . Bài cuối cùng ông đăng trên Bách Khoa số 424 .
Cho
nên, nói đến truyện ai là linh hồn của tờ Bách Khoa th́ phải nói ai bây giờ?
Phần Nguyễn Hiến Lê, tự ông đă trả lời như sau:"V́ tôi cộng tác đều đều với
Bách Khoa, từ đầu tới cuối, lại viết nhiều về nhiều vấn đề, nên độc giả có người
cho tôi là cây viết cốt cán của tạp chí, tưởng tôi là một nhân viên quan trọng
trong ṭa soạn nên có bài muốn gửi đăng th́ gửi cho tôi nhờ tôi giới thiệu với
ông chủ nhiệm Lê Ngộ Châu Tôi đọc kỹ những bài họ viết rồi cũng đưa ư kiến với
ông Châu, nhưng cũng cho họ biết sự quyết định đăng hay không là ở cả ông Châu...(Trích
Hồi kư Nguyễn Hiến Lê, trang 553).
Ông
Nguyễn Hiến Lê đă làm cái công việc: Của Sê ra th́ trả cho sê ra
V́
thế bài viết này cũng tạm chấm dứt ở đây.